Thứ Tư, 3 tháng 12, 2008

Chùm khế ngọt của nó

Mùa hè này, nhà nó có thật nhiều thứ mà nó thích, cái cây đu đủ mới nhiều quả làm sao, ui chao! cả đám nhãn quanh nhà nó nữa chứ, ui ui!..
Bình yên! Nó bỗng thấy thèm cái cảm giác êm ả đó sau mấy ngày bảo vệ khoá luận. Dự định đi làm, vậy nhưng nó đã quyết định về nhà ngay trưa thứ 2. Về nhà với bố mẹ. Về tìm nơi bình yên!

Mưa! Ngày nào trời cũng mưa! Càng có lý do cho nó nằm nhà! Sớm...tối...

Buổi chiều! Nó đạp xe ra ngoài chơi! Lâu lắm mới được đạp xe thế này, thích thật. Nó nổi hứng đi xa một chút. Trời xanh, mùa hè mà không nắng chút nào! Gió mát quá! Nó đi dọc cánh đồng lúa, chạy theo con sông gần nhà. Bên này, hoa lục bình nở tím ngắt; bên kia, lúa chín vàng cánh đồng. Hương lục bình ngai ngái, hương lúa chín thơm thơm. Xa xa, hồ sen nhà bác Hùng đang nở rộ, toả hương thơm mát. Nó hít thật sâu để cảm nhận mọi thứ xung quanh mình, cảm nhận cuộc sống nơi quê nhà, nơi nó sinh ra và lớn lên. Ui, cái cảm giác khi đó thật là lạ, rất khó diễn tả, vừa nhẹ nhàng, vừa thanh bình lại vừa thấy tươi mới, khoan khoái. Chưa khi nào nó thấy yêu quê mình đến thế, sao những điều đó vẫn diễn ra mà hơn 20 tuổi đầu rùi nó không cảm nhận được nhỉ?

Đêm trăng 16, đẹp quá, tròn quá, sáng quá! Nhưng mà, nói thật là nó thích trăng khuyết hơn, cái gì tròn đầy, hoàn hảo quá nó cũng không thấy thú vị lắm. Tuy nhiên, với một buổi tối như thế này thì anh trăng tròn sẽ cho nó ánh sáng để ngắm nhìn mọi vật buổi đêm. Ngồi trước hiên nhà, nó thấy hương hoa cau bên nhà ngan ngát, hoà vào đó là hoa cẩm chướng ngòn ngọt... Tất cả dường như thật tuyệt vời khi đêm xuống, trăng lên.

Nó bỗng thấy nhớ lại tuổi thơ của mình. Yêu quá! Nó thấy vui khi nhớ rằng mình cũng đã từng cùng tụi bạn đi hái trộm xoài, ổi xanh, bông sen ngoài đầm... rồi bưởi, khế chua nữa chứ. Nhất là mỗi mùa hè, nó chẳng khi nào ngủ trưa cả. Tính nó nhát, nhưng ham chơi. Buổi trưa là khoảng thời gian vui nhất, vì được trốn bố mẹ đi chơi. Theo tụi nó đi bắt ong về rang... ngon! Leo cây si ngoài đình làng hái quả chín, cây xắn nhà cô Vân nữa chứ, ăn rùi miệng đứa nào cũng thâm đen... mà vẫn cười toe.

Mùa hè, nó còn kéo tép, câu cua, có lúc lại mang võng nằm vắt vẻo bên bụi tre trước làng. Gió mát! Tre xanh! Tuổi thơ của nó nghĩ thật tuyệt, có mấy người được cảm nhận cuộc sống như nó đâu, nhỉ!

Sáng nay, nó nghĩ ra một trò mà ngày bé nó chưa biết: "câu ốc". Bố bảo: "hết trò nghịch rồi hả con" Nó cười khoái chí! Hai ngày, nó kiếm được lượng ốc bằng một người ăn. Nó vui lắm. Nó bắt bố mang thuyền ra ao thả cho nó bắt ốc, vì theo nó thì trời nắng nên ốc không cắn câu nữa. Nó không biết chèo thuyền, loằng ngoằng suýt ngã bao lần. Chốc chốc bố lại gọi xem có còn trên thuyền không, chắc bố sợ nó ngã rùi bị ốc tha vào hang mất, hihi.

Bố phá đi cây táo của nó. Cả cây xài nữa. Bố bảo tại bão làm bung gốc. Mà nó không tin. Nó tiếc lắm. Cây của nó mà. Nó bắt bố hứa trồng lại cây xoài cho nó. Nó thích cây, thích trồng cây. Mùa hè này, nhà nó có thật nhiều thứ mà nó thích, cái cây đu đủ mới nhiều quả làm sao, ui chao! cả đám nhãn quanh nhà nó nữa chứ, ui ui! Chỉ có cây khế nó mất công mua từ chợ Viềng về năm nay lại ít quả. Tiếc thật! Nhưng không sao, bù lại nó được giàn thiên lý xanh mát bố trồng bên giếng nước - đúng mẫu hình lý tưởng của nó, hehe.

Bình yên! đúng là nó đã tìm được bình yên! Hoá ra bình yên ở ngay đây thôi. Nó không mơ hồ, không xa vời như người ta vẫn tưởng. Nó thật rõ ràng, thật cụ thể. Với nó, bình yên là được về nhà với bố mẹ, bình yên là được cảm nhận thiên nhiên theo cách của mình. Bình yên là được chan hoà cùng cây cỏ. Với nó, thế là đủ cảm nhận, đủ bình yên, đủ hạnh phúc trước khi bắt đầu đi làm chính thức, trước khi bước vào cuộc sống, trước khi trưởng thành. (st)

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2008

Hãy luôn bên em anh nhé!!

Có thể anh chưa xuất hiện trên con đường em đi. Nhưng một ngày nào đó anh xuất hiện với vai trò là "ông xã" của em thì anh hãy ghi nhớ nhưng điều này anh nhé!

Sáng nay ngủ dậy tự dưng cảm thấy buồn, thấy cô đơn, thấy lòng có thật nhiều xúc cảm. Thèm một cái nắm tay, một nụ cười hay một tin nhắn hỏi han...?!
Nhưng tất cả đều không xảy ra...

Em lại tự mỉm cười, dắt xe đi làm, tự dặn lòng mình: "Sống là không chờ đợi!"

Nhưng hơn một lúc nào hết em muốn trải lòng mình. Muốn anh hiểu một điều: "Em cần có anh ở bên". Có thể bây giờ anh ở xa em, hay anh chưa xuất hiện... thì em cũng muốn nói để một ngày khi em là cô dâu của anh. Nụ cười em sẽ là trọn vẹn.

Em cần có anh ở bên sau một ngày làm việc vất vả, tất cả những lo toan, những âu lo, những mệt mỏi sẽ được bàn tay ấm áp của anh xua tan hết thảy. Chỉ còn anh bên em trên đường về nhà thơm nồng nàn hoa sữa.

Em cần có anh ở bên khi bữa cơm ăn vội ở cơ quan vừa ăn vừa xử lý hồ sơ cho kịp tiến độ. Bất chợt nhận một chiếc tin nhắn mặt cười với lời nhắn:" Em ăn chưa? anh vừa ăn xong...đang nhớ "người rửa bát"

Em cần có anh ở bên khi gió mùa thay đổi, em hắt hơi, đau đầu thì có một lọ dầu nằm trong túi sách buổi sớm mai.

Em cần có anh ở bên khi đi qua phố bất chợt thấy đôi tình nhân đang chỉ cho nhau thấy nước sông Hồng mùa này đang nhuốm đỏ. Anh nhẹ nhàng nắm chặt tay em chẳng cần nói câu gì.

Em cần có anh ở bên khi mỗi sơm mai thức dậy có một người mỉm cười chào buổi sáng, chúc một ngày tốt lành hay đon giản chỉ là một tin nhắn" Bé ơi! Cố gắng lên!".

Em cần có anh ở bên lau nước mắt em rơi khi yếu lòng, nản chí.

Em cần có anh ở bên khi trời mưa nhè nhẹ, có chiếc dù nhỏ xinh che chung hai mái đầu...

Em cần có anh ở bên suốt cả cuộc đời này để bất cứ khi nào em cũng không cảm thấy cô đơn. Có thể bây giờ mình tạm xa nhau do điều kiện. Nhưng nếu anh yêu em thật lòng em tin rằng anh sẽ biết cách nào để em luôn cảm thấy "Em luôn có anh ở bên". Để em không còn cảm giác cô đơn phải gồng mình trước những khó khăn cuộc sống. Tình yêu là sự sẻ chia. Là sự lắng nghe, đồng cảm và cùng nhau vượt qua những khó khăn thử thách của cuộc đời đúng không anh? Vì thế nếu là anh hãy nói cho em bíết để em cũng làm như thế: "Cho anh cảm thấy: "anh luôn có em ở bên". (st)

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2008

Mùa đông nhớ biển

Mình sẽ tìm về với biển, tìm đến với cảm giác được vỗ về ấy. Mình sẽ đến, đến biển vào mùa lạnh, đến và xóa hết những trăn trở. Mình muốn yên tĩnh, muốn thời gian lắng lại để nghe và cảm nhận..
Cứ mỗi năm một lần mình mới có dịp hội ngộ với biển. Nhưng năm nay lại hội ngộ hai lần. Biển với mình là những ngày nắng tháng sáu, tháng bảy, là cảm giác bồng bềnh, được biển che chở và vỗ về.

Mình nằm ngửa mặt và để sóng tự đẩy cả người và phao đi. Những lúc như thế mình thấy nhẹ nhàng và bình yên lắm, mọi ưu tư và phiền muộn được trút hết đi.

Biển mùa du lịch nên lúc nào cũng tấp nập. Mình mới chỉ đến với biển vào những ngày ấm áp, những con sóng cũng mênh mang và chiều lòng người hơn. Biển mùa này sao nhỉ? Có lẽ vắng người lắm. Biển ngoài bắc mùa này lạnh lắm và yên tĩnh nữa. Không còn những tiếng ồn ã mùa du lịch mà tất cả có lẽ như ngưng đọng để nghe biển hát.

Phải rồi, đến biển, ngồi trên bãi cát và nghe Nỗi nhớ mùa Đông của Thu Phương. Nhưng mình không phải đang ở mùa khác nhớ về mùa đông mà ở giữa mùa đông.

Những ngày đầu đông này, trong suy nghĩ của mình cứ hiện ra một Hà Nội cổ kính. Đó là bức tranh đen trắng và xa xăm, là một quán cóc ven đường. Là hình ảnh bà cụ ngồi bán trà nóng, nói chuyện với khách. Và trong số những người khách đó có ông cụ râu dài, tóc bạc, đội mũ nồi. Còn có cả mình nữa, mình ngồi say sưa nghe chuyện, ngắm phố ngắm phường, ngắm từng hơi thở phả ra như làn sương mỏng.

Trời lạnh, đi lại cũng ngại hơn. Sáng muốn nằm thêm một lúc nhưng không phải vì lười như những năm trước mà vì năm nay thay đổi. Vì tối hôm trước trằn trọc không ngủ được. Chẳng hiểu sao mình cứ có cái gì đó như thần giao cách cảm. Giấc ngủ của mình không mộng mị mà khi tỉnh dậy thấy hoảng hốt, thấy như mình đang mất đi một cái gì đấy thân thuộc. Rồi mình trấn tĩnh, mình tự nhắc mình chỉ là giấc ngủ mơ. Có lẽ mình ngày càng đa cảm. Nhưng rồi, cái mất mát vô hình ấy đến. Vì thế mình sợ mỗi giấc ngủ, sợ cái cảm giác về thời gian cứ loạn nhịp.

Đã lâu rồi không đi cà phê. Phải rồi, mình bỏ quên thói quen ấy. Mình sẽ lại cà phê một mình, sẽ hít hà hương cà phê và gửi một chút rét, một chút lạnh cho những nơi ấm áp.

Tự nhiên mình muốn lưu giữ tất cả những hình ảnh này, những hình ảnh của mùa đông năm nay và cả những hình ảnh về mình. Để làm gì nhỉ? Có lẽ chỉ thấy thích, chỉ muốn giữ lại những khoảnh khắc này cho riêng mình, để chiêm nghiệm, để nhớ.

Mùa lạnh muốn về với biển nhưng cũng lại nhớ rừng. Nhớ Sa Pa quá. Bắc Hà giờ này đang ở cái rét 5-6 độ. Muốn đứng trong cảnh mờ sương đó, muốn ngồi bên bếp lửa hoặc chỉ là hít hà cái không khí trời mây ấy.

Còn quá nhiều việc chưa làm và cần phải làm. Chỉ mong tháng ngày rồi sẽ bình yên. Được sống thật thoải mái, lòng không chút vướng bận, nghĩ ngợi để đi khắp mọi miền Tổ quốc. Muốn thật bận rộn để nhịp sống ấy cuốn mình đi và mình sẽ thênh thang, lòng lại có những khoảnh khắc rộn ràng trở lại. (st)
A Healthy Colon, A Healthy You
Popular Acne Treatments